Trang 2 của 70 Đầu tiênĐầu tiên 12341252 ... CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 697

Chủ đề: Cười tập 1

  1. #1
    Thành viên tích cực
    Ngày tham gia
    Apr 2013
    Bài viết
    33
    Thanks
    0
    Thanked 35 Times in 5 Posts

    Cười tập 1

    Hôm trước, có bạn đề xuất Adm cho lên 4room chủ đề Thư giãn để cho làng chuyên gia CNTT, VT chúng ta đỡ buồn chán. Trong khi chờ BĐH họp hội nghị lần thứ N!, khóa M! có kết luận chính thức, tớ gửi tạm bài sau đây ( mà tớ cop trên blog) . Nếu anh Adm thấy post bài nay sai lý tưởng vĩ đại của 4room thì cho em xin một nhời để em xin rút kinh nghiệm.

    [I]Mai Vũ là một nickname tự nhận đang học lớp 5. Thỉnh thoảng vô chiếu Quê Choa đu đưa với các bác các cô các chú. Những cái còm của Mai Vũ rất vui. Nó vừa có chút hồn nhiên của trẻ nhỏ, nhưng vẫn ẩn chứa sự hài hước của một người lớn trải đời.

    Sau đây là ba câu chuyện “định hướng” mà Mai Vũ “kể” năm 2010

    1. Định hướng của cô giáo

    Cái Loan học ở lớp cháu là con cô Lý Hiệu trưởng.

    Hồi học lớp 1, tên của nó là Phạm Thị Loan. Lên lớp 2 đổi thành Phạm Bích Loan, sang năm lớp 3 nhãn vở của nó là ghi là Phạm Kiều Loan và cho đến bi giờ, lớp 5, tên của nó là Phạm Mỹ Loan.

    Thằng Lâm toét ghét cái Loan lắm nên giờ ra chơi viết thêm dấu nặng vào tất cả nhãn vở của cái Loan thành “Loạn”. Cái Loan khóc dãy dụa rồi chạy lên mách mẹ nó! Chiều hôm í thằng Lâm bị cô chủ nhiệm áp tải lên ngồi ở Ban giám hiệu viết liền một lúc 4 bản kiểm điểm.

    Cái Loan gầy như con cò bị kiết lỵ (thằng Lâm toét bảo thế), hai mắt nó cận lòi, làm gì cũng lóng ngóng lóng ngóng. Ngồi trong lớp nghe giảng mồm nó thường há ra chảy cả nước dãi nhưng chả nhớ gì (thằng Đức đen bảo nó nghe bằng mồm nên kiến thức chui cả vào bụng, cứ ỉa là hết). Học trước, quên sau thế nhưng khi nào cũng đạt loại giỏi!

    Giờ ra chơi nhảy dây nó cứ lăn xả vào nhảy, không vướng chân thì cũng vướng tay, ngã uỳnh uỵch… Nó hát rất tệ, nghe cứ như mèo cái gào đêm, nhưng cậy là con cô Lý hiệu trưởng nên bao giờ nó cũng được cô giáo cử lên hát và cả lớp phải vỗ tay như cô chủ nhiệm dặn. Cái Loan còn bảo, hè sang năm nó sẽ sang Liên Xô luyện thanh để về thay Mỹ Tâm đang ngày càng xuống. Mỹ Loan tiêu diệt Mỹ Tâm! nó bảo thế

    Hôm tổng kết học kỳ, trường cháu thi văn nghệ. Cái Loan đăng ký hát hai bài. Cô chủ nhiệm bắt cả lớp phải đi từ sớm để làm fan cho nó. Cô í chọn 4 đứa con giai cao nhất lớp phải cầm 4 cái bảng ghi chữ L, O, A, N để vẫy vẫy khi cái Loan hát. Lúc đến lượt cái Loan lên sân khấu, thằng Lâm toét phụ trách chữ A tự dưng đau bụng cầm luôn bảng chữ A chạy ra nhà xí, thế là ba thằng còn lại cứ cầm ba chữ L O N vẫy loạn cả lên…

    Hôm sau cô chủ nhiệm bị cô hiệu trưởng phê bình là “công tác định hướng kém”.

    2. Định hướng của ông trẻ

    Ông trẻ cháu là đại tá hẳn hoi nhá! Ông í đi bộ đội từ năm 16 tuổi, bi giờ về hưu luôn một mạch ở quê. Tên ông trẻ cháu là Thành, do ngày xưa có nhiều chiến công mà bây giờ lại còn rất hay gương mẫu nên mấy ông cán bộ ở xã đều gọi ông cháu là “lão Thành cách mạng”. Ông cháu chả nói gì, chỉ bảo “mấy thằng đểu”.

    Tuần rồi ông trẻ cháu lên Hà Nội đi châm cứu. Từ nhà cháu đến nơi châm mất 8 cây số. Ông nội cháu bảo “Để tôi đưa đi”, ông trẻ khoát tay bảo “vẽ chuyện”. Ông nội cháu lại bảo “Đường Hà Nội như tơ nhện, lâu không đi lạc như bỡn”, ông trẻ cháu lại bảo “Rừng xanh núi đỏ thời xưa em còn thuộc như chỉ tay, kệ em”…

    Trưa hôm ấy ông trẻ cháu dắt xe đạp đi, trước khi đi ông trẻ cháu còn ngoái lại bảo “4 giờ chiều em về”. Đúng 4 giờ chiều, đã thấy ông trẻ dắt xe về, miệng kêu “Xong”. Ông cháu thè lưỡi lắc đầu khen “Chú giỏi”.

    Tối hôm ấy cả nhà ăn cơm ai cũng bảo ông trẻ cháu già rồi mà vẫn còn tinh! Trẻ bi giờ xách dép cho ông không đáng. Ông trẻ cháu không nói gì chỉ lim dim cười.

    Đi được 3 buổi chiều về đúng giờ, đến buổi thứ 5, mãi 6 giờ vẫn không thấy ông trẻ cháu đâu. Ối giời ơi! Bố cháu mí chú Hùng thì sùng sục dắt xe đi tìm ông còn ông nội mí bà cháu thì đi ra đi vào cứ như con hổ bị nhốt…7 giờ, 8 giờ rồi đến 9 giờ 30 tối, giữa lúc mọi người đang định gọi về quê hỏi thì ông trẻ cháu lọc xọc dắt xe về, mặt mày bơ phờ, áo quần xệh xạc. Líu ríu đỡ ông trẻ ngồi vào ghế, bà cháu hỏi “Chú đi đâu đi đâu giờ mới về?”. Ông trẻ cháu hổn hển bảo “Lạc đường”. Mọi người bảo “Chú đi đường ấy 3 ngày 6 lượt sao lại còn lạc”. Ông trẻ cháu bảo “Khổ! Gần bệnh viện châm cứu có cái cần cẩu cao nghền nghện, 3 hôm nay nó đều chỉ về phía nhà mình nên em cứ theo hướng đấy mà đi. Hôm nay giở giời thế nào….nó lại chỉ mẹ sang hướng khác, báo hại em đạp xe rã cả người mà chỉ toàn thấy những đê là đê. Khổ!”.

    Ông cháu lắc đầu cười như mếu rồi bảo “Thời này mà chú còn định hướng kiểu ấy, chết là cái chắc!”

    3. Định hường của ông nội.

    Chiều nay cháu vừa được 9 điểm đấy! Thế mà ở nhà ông cháu lại làm bà cháu bị què chân!

    Tất cả cũng chì vì cái tật của ông cháu là cứ rỗi là kê lại đồ đạc trong nhà.

    “Cả nhà thì đã đi vắng, chỉ có mỗi hai cái thân già, thế mà ông mày lại dở quẻ đòi kê lại tủ”. Bà cháu thút thít bảo thế. Trước đấy bà cháu đã gàn nhưng ông cháu phẩy tay bảo “yên tâm, đã định hướng rồi, để tôi”.

    Ông chạy sang nhà chú Dũng hàng xóm túm tay lôi xềnh xệch anh Việt điếc con chú ý sang. Anh Việt cao, to, đen, hôi mà khỏe lắm. Mỗi bữa anh ý ăn hết 6 bát cơm nhưng ăn xong chỉ ngủ, chẳng phải làm gì vì anh ý bị điếc. Anh ý ghét ăn thịt chỉ thích ăn tôm trong khi mẹ anh ý lại suốt ngày mua thịt về nấu. Anh í hay nhì nhàu “ôm hì chả ua, huốt hày khi ào ũng ịt, ịt!” (tôm thì chả mua, suốt ngày khi nào cũng thịt, thịt) mọi người nghe cứ cười bò cả ra.

    Cái tủ của ông bà cháu vừa to mà lại vừa nặng. Ông cháu đi một vòng quanh tủ nghiên cứu rồi phân công bà đứng ở đầu tủ phía trong, anh Việt đứng đầu tủ phía ngoài còn ông cháu đứng giữa để làm chỉ huy ra lệnh. Ông cháu phổ biến bằng tay cho anh Việt xong, gật gật cái đầu để hỏi. Anh Việt điếc giơ ngón tay cái rồi cũng gật gật đầu kêu “ô ghê”.

    Đứng vào vị trí xong, ông cháu vừa khoát tay một cái anh Việt đã cong người xô cái tủ lao ầm ầm ngay vào phía trong. Bà cháu luýnh quýnh thế nào bị kẹp dí vào tường la oai oái. Ông cháu phát hoảng xua tay rối rít hét ầm lên “Thôi thôi thôi thôi…”. Anh Việt chả nghe thấy gì lại cứ tưởng ông cháu vung tay động viên, phấn khởi mắm môi đẩy thật lực…..

    May làm sao đúng lúc ấy mẹ cháu lại vừa về đến nhà…!

    Bà cháu bây giờ cứ ngồi một chỗ ôm chân xuýt xoa kêu “Tưởng chọn ai lại chọn đúng thằng điếc mà định hướng, rỗ khổ”



    He he…

    View more latest threads same category:


  2. The Following 29 Users Say Thank You to NGONGIOTHOANGQUA For This Useful Post:

    acfrabc (14-02-2015),anhnguyengoc (20-03-2015),barefeet (06-05-2013),chukyso24h (03-10-2015),civilized (05-06-2015),dieuly (01-09-2015),dodonghoanggia (21-05-2015),dptrangminh (29-07-2015),Huonggiang2012 (08-09-2015),huutrinh001 (03-12-2014),huyentb01 (28-07-2015),hvdnghia3 (26-04-2015),kinhcan24 (02-12-2014),kobejapan (21-08-2015),lemainhung (19-12-2014),linht (09-10-2015),longrfd (24-11-2015),michaeldiep (15-01-2015),mtquang212 (24-06-2015),nguyenhoang (04-12-2014),NhaDat24G.COM (10-10-2015),nhocnguyen (07-07-2015),saigon (15-07-2015),songdonggun (20-11-2015),tuanaia (17-07-2015),tuandang1223 (13-01-2016),tungplus (04-12-2015),tuoitre2407 (24-01-2016),vietnamhair (11-09-2015)

  3. #11
    Thành viên tích cực
    Ngày tham gia
    Apr 2013
    Bài viết
    28
    Thanks
    0
    Thanked 3 Times in 3 Posts
    Hi chantran. Hình như đoạn trên trích từ bài văn với đề bài do cô giáo ra là" Em hãy tả một con vật nuôi trong nhà em"

  4. #12
    Thành viên VIP
    Ngày tham gia
    Apr 2013
    Bài viết
    272
    Thanks
    1
    Thanked 28 Times in 24 Posts
    Tên câu chuyện "Bò nhớ giai" được không?

  5. #13
    Thành viên VIP
    Ngày tham gia
    Apr 2013
    Bài viết
    272
    Thanks
    1
    Thanked 28 Times in 24 Posts

    Chồng Vừa Đi Vắng, Vợ Bán Dâm

    Vừa mới 8 giờ sáng, trước cửa ủy ban phường đã xuất hiện một phụ nữ trẻ đẹp, nước mắt ngắn, nước mắt dài, đầy vẻ uất ức. Tay cô cầm một tấm bảng phoóc mica lật ngược che ngang người. Cán bộ phường lấy làm ngạc nhiên:

    - Có chuyện gì xẩy ra với chị vậy?

    Người phụ nữ thổn thức:

    - H… ức… hức… ức… Thưa anh, chồng em vừa đi công tác được ít ngày đã có một bọn đàn ông xấu suốt ngày gọi điện tới với lời lẽ khiếm nhã, thậm chí có gã còn hỏi em: Có “đi khách” không? Giá tiền tính bằng đô hay bằng đồng?… Bây giờ cả khu phố, mọi người nhìn em với ánh mắt khinh bỉ như đối với một diễn viên đóng phim hạng ba. Em nhục quá, không thiết sống nữa…

    - Thế “đầu cua tai nheo” ra sao? Nguyên nhân nào theo chị có thể dẫn đến sự việc ấy? Bình tĩnh kể tôi nghe!

    - Dạ, em đoán có lẽ bắt nguồn từ cái bảng này - Vừa nói, người phụ nữ vừa quay ngược cái bảng mà nãy giờ cô vẫn cầm trên tay. Trên tấm bảng có dán dòng chữ bằng đề can đỏ rất ngay ngắn:

    “BÁN DÂM 4000 /L, PHỤC VỤ TẬN NHÀ, ĐIỆN THOẠI 0912… ”

    Cán bộ phường hấp háy mắt đọc đi, đọc lại dòng chữ ấy rồi tò mò hỏi:

    - Thế cái bảng này từ đâu ra? Dòng chữ kia ai dán lên? Số điện thoại trên ấy là của ai?

    - Dạ, tất cả bảng, chữ đề can trên bảng và số điện thoại đều là của em! - Người phụ nữ sụt sùi trả lời.

    - Có nghĩa là… tự chị làm ra những dòng chữ ấy?

    - Vâng… hức… hức…

    - Thế thì chị còn kêu ca cái nỗi gì?

    - Dạ, không hoàn toàn như thế đâu ạ, nhà em vốn kinh doanh hàng tạp hóa, ban đầu cái bảng có dòng chữ:

    “BÁN DẤM 4000Đ/LÍT, PHỤC VỤ TẬN NHÀ, ĐIỆN THOẠI 0912… ”

    Rồi không hiểu đứa chết tiệt nào đó bóc đi dấu sắc trên chữ DẤM, chữ “Đ” sau số 4000 và vần “ÍT” của chữ LÍT nên nó mới thành ra như thế… hức… hức… Mãi tối hôm qua em mới phát hiện ra.

    - Ồ, tôi đã hiểu - Cán bộ phường suýt phì cười - Mà cũng công nhận rằng đứa nào nghịch ngợm mà tinh quái thật. Thôi, để tôi thông báo trên loa của phường để thanh minh cho chị!
    Chị chỉ “BÁN DẤM” chứ không “BÁN DÂM”. Rõ khổ!
    Sửa lần cuối bởi "Sông Hồng"; 18-05-2013 lúc 07:08 AM.

  6. The Following 2 Users Say Thank You to "Sông Hồng" For This Useful Post:

    vannguyen911 (13-06-2013),xemtuvi (18-05-2013)

  7. #14
    Thành viên mới
    Ngày tham gia
    Mar 2013
    Bài viết
    13
    Thanks
    1
    Thanked 2 Times in 2 Posts
    Hay quá bác Sông Hồng.Vote 5* cho bác. Trời oi nóng đọc xong bài của bác cười sảng khoái nhẹ cả người

  8. #15
    Thành viên tích cực
    Ngày tham gia
    May 2013
    Bài viết
    50
    Thanks
    0
    Thanked 11 Times in 10 Posts
    Trích dẫn Gửi bởi phuongbk Xem bài viết
    Chuyện này đặt tên là "xoắn" đi bạn. :v
    .
    Bạn phuongbk yêu quý, hình như forum này không ủng hộ việc các nickname quảng cáo. Có khi bạn đang xem forum này lại nghĩ là đang ở forum khác đấy.

  9. #16
    Thành viên tích cực
    Ngày tham gia
    Mar 2013
    Bài viết
    56
    Thanks
    0
    Thanked 9 Times in 6 Posts
    [QUOTE=thotrangpro89;644]chuyện này khá hay đó đọc thấy mắc cười quá àh. [/QUOTE

    Bớ thotrangpro89! Người làm ta giết oan mất một người ngày hôm qua rồi. Tôi người đáng chết.
    LION.

  10. #17
    Thành viên mới
    Ngày tham gia
    May 2013
    Bài viết
    8
    Thanks
    1
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Những mẫu chuyện về truyền thanh không dây

    Một ngày nọ, hệ thống loa TTKD của một thị trấn ở Cao Nguyên bị hư, mấy ngày chưa khắc phục được. Kỹ thuật Đài huyện xuống ra sức sửa chữa, rồi kỹ thuật của nhà sản xuất từ Nha Trang lên hỗ trợ. Sau 03 ngày, loa vẫn tịt.
    Sáng hôm đó, vừa bảnh mắt, huyện đã nhận được "bức tâm thư kêu cứu" của một hộ dân, phản ảnh về việc không được nghe đài qua loa. Huyện chỉ đạo rát, mấy anh kỹ thuật trần lưng sửa ngày, sửa đêm, quên ăn, quên ngủ. Để rồi, loa lại phát... rất kêu, rất to.
    Hồi sau mới rõ người biên "bức tâm thư kêu cứu" là bà bán phở. Bình thường 5h sáng, loa truyền thanh treo trên cột điện gần nhà reo "Đây là Đài Truyền thanh thị trấn...", sẽ đánh thức bà dậy nấu phở. Loa hỏng, không ai đánh thức, dậy muộn, mất mấy ông khách. Vậy là biên tâm thư.
    Tội nghiệp cho mấy bác huyện cứ tưởng, thương cho mấy anh kỹ thuật còm nhom, mừng cho hệ thống loa TTKD có thêm chức năng cũng là báo, nhưng là... BÁO THỨC" .
    Sửa lần cuối bởi namdh; 18-05-2013 lúc 07:24 AM.

  11. #18
    Thành viên VIP
    Ngày tham gia
    Apr 2013
    Bài viết
    272
    Thanks
    1
    Thanked 28 Times in 24 Posts
    TV nhà mình xem không thấy sướng!
    TV nhà mình 32" đã cắm dây HDMI qua đầu số DVB-T2 của AVG (Nghe Nhìn Toàn Cầu) kèm anten vuông vuông dẹt dẹt, mà xem không thấy sướng.

    TV hàng xóm có 3" anten chùm, chỉ mới nhìn - chứ không nghe - mà sao sướng đã đời!

  12. #19
    Thành viên mới
    Ngày tham gia
    Apr 2013
    Bài viết
    6
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post
    Học sinh tả người:
    1.Tả ông em:
    - Ông ngoại em năm nay đã 70 tuổi. Ông có dáng người thấp, gầy. Răng của ông thì toàn răng giả.
    - Em rất thương ông của em, vì mỗi khi em buồn là ông thường rủ em chơi siêu nhân cùng ông.
    - Ông em năm nay đã ngoài 90, tóc ông em mọc lún phún như lông chim.
    - Ông em già lắm. Nước da ông đồi mồi. Và đặc biệt ông em có một rừng lông chân.
    - Nhà em có nuôi một ông nội, sáng nào ông cũng ra sân ngáp ba ngáp.
    - Nhà em có một ông nội, năm nay đã gần 80. Nước da của ông không còn mịn màng như hồi 20 mà sần sùi ngăm nâu như da con cóc.
    - Nhà em có một người tên là ông nội. Ông em nay đã ngoài 70 xuân nhưng da dẻ nhăn nheo hết rồi. Mắt ông to tròn và lấp lánh như hai hòn bi ve. Miệng ông cười thật tươi và khi cười để lộ hàm răng trắng đều như hạt bắp.
    2. Tả bà em:
    - Bà em rất chăm trồng cây. Trong vườn bà có trồng quả khoai lang.
    - Bà em năm nay đã ngoài 70, khuôn mặt bà hình trái xoan, đôi mắt tròn đen ẩn dưới đôi lông mày lá liễu, mũi dọc dừa, da nhăn nheo chỗ lồi chỗ lõm.
    - Khi cười, miệng bà em móm mém như miệng cái hố.
    3. Tả mẹ em:
    - Chân mẹ em như hai cái cột đình, lúc nào mẹ đi đều nghe tiếng: "Thình, thình, thình" thấy mà ghê.
    - Mẹ em có hàm răng trắng như ngà voi, lúc nào cũng nhe ra cười với mọi người.
    - Mẹ em có gương mặt dài như trái đu đủ, mắt bồ câu con bay con đậu, sóng mũi mẹ gập ghềnh như sóng biển. Mỗi khi mẹ cười ai cũng phải ngước nhìn...
    - Chân mẹ em dài như hai quả mướp. Dáng mẹ đi yểu điệu như người say rượu. Mỗi lần mẹ em vo gạo nhịp nhàng như chú công nhân làm đường.
    - Mẹ em có khuôn mặt hình vuông mà bao anh sinh viên hằng mơ ước.
    - Mẹ em chân tay mốc meo vì làm ruộng. Mẹ rất thương các con. Mỗi khi đi làm đồng về mẹ đứng giữa sân gọi to: "Chúng mày đâu", mấy chị em vội chạy ra. Mẹ vén áo, rũ cạp quần những con cua đã vặt càng, những con ốc rơi ra lộp bộp. Chúng em vội vàng nhặt chạy vào bếp nướng lên thơm lừng.
    4. Tả bố em:
    - Bố em năm nay 40 tuổi, da bố em màu cà phê sữa, tóc của bố thì dựng ngược lên như bàn chải đánh giày. Bố em có hàm răng rất trắng nhưng nó chìa ra ngoài, hàng xóm nhà em cứ bảo bố em là anh Linh "Vẩu".
    - Bố em là người em yêu quý nhất. Bố em phải làm việc rất vất vả. Mỗi tháng bố em phải nộp cho mẹ em một triệu đồng tiền lương để mẹ em nấu cơm cho mà ăn.
    5. Tả chú hàng xóm:
    Ở gần nhà em có một chú hàng xóm. Chú hơn tuổi bố em. Sáng nào chú cũng cởi trần mặc quần đùi ngồi trên sân thượng bắn thuốc lào. Cứ nghe tiếng chú bắn thuốc lào là em dậy để đi học, vì thế em không bao giờ đi học muộn.
    6. Tả thầy cô giáo:
    - Cô giáo em có làn da trắng mịn như da em bé. Cổ của cô dài 3 mét giống như con gà nhà em. Trán cô có nhiều nếp nhăn bởi vì cô thức khuya để soạn giáo án cho chúng em học. Đôi bàn tay sần sùi nhưng hơi lòng thòng vì cô viết bảng nhiều quá. Cô thường nói với chúng em là: "tụi em là lũ ngu lâu dốt bền khó đào tạo". Em rất yêu cô giáo em.
    - Cô giáo em rất đẹp, hai bàn chân cô như hai viên gạch phồng, cô đi đôi tông lì, mỗi khi cười cô thò ra hai hàm răng trắng phớ.
    - Trường em có thầy giáo tên Minh dạy toán. Ai ở trường cũng rất yêu quý thầy và gọi thầy là Minh "Cute" bởi thầy rất đẹp trai và có nụ cười rất duyên.
    - Cô chủ nhiệm lớp em tên Mai, cô cao 2m05, nặng 56 kg, thân hình thanh mảnh, nhất là hàm răng của cô, chúng đều tăm tắp như bờ rào ngoài của nhà em.
    - Cô giáo em có hàm răng chìa ra như cái mái hiên.
    7. Tả em bé
    Em bé nhà em mới 6 tháng tuổi, bé rất dễ thương và ngoan ngoãn. Mỗi khi mẹ cho bé ăn mẹ lại làm đủ trò. Ban đầu mẹ gọi anh Mèo ơi, rồi mẹ gọi anh Loa ơi, mẹ gọi anh Lịch ơi mà em vẫn quấy khóc. Thế là mẹ vừa cho bé ăn mẹ vừa nhảy múa tung tăng như con điên trên giường.

  13. #20
    Thành viên VIP
    Ngày tham gia
    Apr 2013
    Bài viết
    272
    Thanks
    1
    Thanked 28 Times in 24 Posts
    Lãnh đạo đặt vòng!
    Chuyện là thế này, cũng là Đài truyền thanh huyện. Trong bản tin sáng sớm mùa hè...trời nóng điện cúp hay nổ cầu dao bất thường.
    Bản tin về hoạt động của các vị lãnh đạo nhân dịp tưởng nhớ các vị có công với dân với nước.
    Phát thanh viên đang dõng dạc đọc to, loa vang khắp làng trên xóm dưới: Hôm qua, đ/c Chủ tịch huyện và các ban ngành của huyện đã đặt vòng

    Điện tắt phụt!

    Bà con ngơ ngác rồi rúc rích cười.....
    Sửa lần cuối bởi "Sông Hồng"; 18-05-2013 lúc 07:48 AM.

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •